03/17,2009
...
03/17,2009
Như chiếc lá bay
Viếng bác Sao Mai
Vèo đưa chiếc lá sang sông
Phận người chìm nổi mênh mông thế nào
Cõi trần ai oán làm sao
Vàng thau lẫn lộn má đào gian nan
Người đi ngày đã ngang ngang
Cuộc đưa tiễn tựa lá vàng cuối thu
"Vọng ngư lâu" phủ sương mù
Ngõ ngơ ngẩn ngõ, người ru lời người
Vèo đưa chiếc lá về trời
Văn Luông chống chếnh, đâu Người văn chương?...
10/13,2008
Diêu bông
Diêu bông dìm chết lời thề
Em không là chị vỗ về bên anh
Lá phù vân kiếp mỏng manh
Anh đừng đi nữa, lá xanh hóa vàng
05/06,2008
Chuyến tàu đêm

Thức dậy đi anh, dậy mà xem/ Khóm Sao Nhật nở âm thầm trong đêm vắng/ Đâu đây hương xuân thoảng gian phòng lắng lắng/Thức dậy đi anh dậy cùng em *** Anh thử thức vào lúc một, hai giờ sáng mà nghe cái âm thanh của bánh tàu lăn trên đường ray đêm buồn nhưng nhức. Chúng mình đã sống bên nhau, đã có với nhau những ký ức của riêng hai đứa trong đêm sân ga nháo nhác. Chân dẫm lên ụ đá đường tàu đủ các hình thù to nhỏ nằm lổn nhổn, làm khổ số phận những đôi giày dép như anh vẫn trêu: "Khéo bung cả đế!". Em cười, anh cười, bao nhiêu mệt nhọc của sự thức tiêu tan. Phía trước một màu hồng hạnh phúc. Những lúc này, còn đâu anh một quan chức? chỉ còn anh giản dị yêu em. Rồi hai đứa bước lên tàu trong tiếng khàn khàn của cô phát thanh viên thiếu ngủ. Còi rúc! con rắn khổng lồ rung rinh chuyển động đưa bao nhiêu số phận tới đâu? Đường khuya, loang loáng ánh đèn cao áp quét qua ô cửa mắt cáo đẩy lùi những thương gia còn luyến tiếc thị trường nên xếp hàng ngủ muộn. Rồi luồng ánh sáng như lực hút xiên ngang dọc chợt tắt ngấm đưa chúng ta vào trong bóng tối dày đặc mênh mông của khu vực ngoại thành. Khi quen mắt, em nhận thấy xung quanh biết bao ngôi nhà biến thành khối đen dậm nhạt, cao thấp, to nhỏ lù lù vùn vụt giữa nền đêm nhờ nhờ của không gian. Anh ơi! Lúc đó em nhận ra một điều, nếu như không có những ngôi nhà kia thì màu đen của đêm vẫn chưa là mực. Trong hội họa có ba gam chính: Nhạt - Trung gian - và sắc màu trung thực nhất của nó. Cuộc sống cũng vậy, cũng được cấu tạo từ những điều cơ bản như quy tắc vừa rồi anh nhỉ! Khi quay sang nhìn thấy anh gục đầu trên bàn góc, mái tóc anh gió không chải giúp mà còn bới tung lên, em định đưa tay vuốt nhưng sợ anh tỉnh giấc, nên thôi. Cả toa chẳng ai còn thức với em để xem đêm dài đến đâu thì hết. Em tự cười mình vì cuộc đời mỗi chúng ta chỉ là Bụi trong chữ Đêm vô tận. Biết bao nhiêu thiên nhiên đâu đã thoát được màn đêm. Huống chi em, cái sinh linh bé nhỏ trong vũ trụ muôn loài. Lại tiếng khàn khàn của cô phát thanh viên xói vào làm mọi người bừng tỉnh. Anh ngỡ ngàng: - Tới ga nào rồi em? - Sắp về rồi - Có gì đó tự cõi lòng chùng xuống tựa khóa đàn bỗng chốc nhờn gien - Sắp về nhà rồi anh ạ. Em nhắc lại. Nhưng nhà ai nhỉ? Nhà anh, nhà em. Gam màu gốc đấy ư? Còn gam trung gian là ta đang sống bên nhau trong tòa nhà di động, có đông đủ anh em trên mọi miền đất nước. Ngôi nhà ấy chỉ chấp nhận chúng ta trong đoản khắc. Để sáng mai ra anh lại có một gam màu./.
05/05,2008
Về quê

Anh đưa em về quê
Thưa thớt nhà trầm ngâm mái ngói
Cái ngưỡng ban đầu cho em bối rối
Nắng trưa treo hồi hộp tít ngọn cau
Sân gạch trước ngổn ngang cành củi
Lách nhách trong buồng chuột gọi nhau
Anh thương cha ra đồng cuốc ruộng
Lo em, ngại mẹ để ý dâu
Anh bảo nhỏ: - Ở nhà đi chợ
Chợ xa xôi, chân bước ngại ngùng thay
Mua thịt, cá, không ai thái mổ
Rau mớ nguyên xách trĩu nặng tay
Về tới nhà sắp đồ ra nấu
Lúng túng que cời, khói bụi rơm bay
Bếp này lửa bùng, bếp kia lụi tắt
Được bữa cơm, quá mẹ đi cày
Em bảo anh: - Ở quê nghèo lắm!
Lấy nhau mình ra phố sướng hơn
Thương cảm nhìn em, anh muốn nói
Cha mẹ một đời nuôi anh lớn từ rơm
Rồi anh cũng đưa em về với phố
Đường xa xôi chi mà chẳng tìm nhau
Hai hướng tâm hồn, hai hướng rẽ
Xa từ suy nghĩ xa còn đâu...
Chồng em bây giờ người thành thị
Có đứa con cũng sống lối thị thành
Ngôi nhà hai mươi tư giờ vắng...
Em bỗng thèm mùi ai khói cơm canh.
05/05,2008
Không đề
Quán cafê ngày mưa
Giọt gianh nhỏ sầu thưa
Khách đâu? bàn bỏ trống
Chủ quán ngồi ngâm thơ...
05/05,2008
Chợ tình
Sương ngậm núi
Gió co cây
Váy chàm mờ lối
Ngựa cõng hàng xuôi mây
Hơi sương đọng
bát rượu đầy
Đỉnh non
trăng lạnh
Người cạn
núi say
Mắt đi ngơ ngẩn đá
Chợ lòng ẩm men cay...
05/05,2008
Lối về
Quần áo mòn đường chỉ
Lối về mủn sợi vải lâu ngày
Se sẽ e dè kẻo buột
Đồng lạnh gió bạt trời khuya
Câu thơ ngấm ngầm đắng ngắt
Tiếng động cơ đơn độc
Buốt như sương và loãng như đêm...











